Sự khác biệt cơ bản nhất giữa cao su và nhựa nằm ở hành vi biến dạng của chúng: nhựa trải qua biến dạng dẻo, trong khi cao su thể hiện biến dạng đàn hồi. Về mặt thực tế, biến dạng dẻo dẫn đến sự thay đổi hình dạng vĩnh viễn, không dễ dàng trở về trạng thái ban đầu, trong khi cao su có thể phục hồi hình dạng ban đầu tương đối dễ dàng sau khi biến dạng. Độ đàn hồi của nhựa thường khá hạn chế, thường dưới 100% độ giãn dài, trong khi cao su có thể đạt độ giãn dài từ 1000% trở lên, phản ánh đặc tính đàn hồi vượt trội của nó. Một điểm khác biệt đáng kể khác là ở quá trình xử lý: hầu hết các quy trình đúc nhựa được hoàn thành mà không cần phản ứng hóa học tiếp theo, trong khi các quy trình đúc cao su đòi hỏi lưu hóa để đạt được các đặc tính đàn hồi đặc trưng của chúng.
Cao su đề cập đến một nhóm các hợp chất polymer đặc trưng bởi độ đàn hồi cao vượt trội, bao gồm cả cao su tự nhiên và các loại cao su tổng hợp. Cao su tự nhiên thu được từ một số nguồn thực vật nhất định, chủ yếu là cây cao su (Hevea brasiliensis). Cao su tổng hợp được sản xuất từ các monome như butadien, isopren và cloropren, có nguồn gốc từ khí tự nhiên và nguyên liệu dầu mỏ. Có nhiều loại cao su tổng hợp khác nhau, trong đó cao su styren-butadien là loại cao su tổng hợp được sử dụng rộng rãi nhất trên toàn cầu. Các công thức đặc biệt như cao su dẫn điện được sản xuất bằng cách kết hợp các chất độn cao su mạ bạc thông qua một loạt các quy trình đúc và lưu hóa, tạo ra các vật liệu có tính dẫn điện và khả năng chống nhiễu điện từ.